Thùy An

Không chạy theo gió theo mây nữa. Em chọn về với yên bình thôi. Ai là bình yên của em?


Leave a comment

Những ngày nắng

Đã lâu rồi không viết gì đó. Bỏ bẵng….

Khóa GAC thứ hai. Cho đến giờ, mình vẫn không thể coaching 1 khóa GAC cho trọn vẹn. Mình bảo với anh điều đó, và lần nào cũng nhận được câu trả lời rằng Vì em bị đúp ….!!!

Sống mà không dám đối diện với chính bản thân mình. Sống mà ngụy biện và đổ lỗi, dồn nén những nỗi đau trong quá khứ. Không tha thứ cho những điều làm mình tổn thương, mất niềm tin vào những thứ tốt đẹp. Vài người khác, không biết cách yêu thương và coi đó là định mệnh….Những điều tốt đẹp chỉ chờ đợi những ai khát khao thay đổi và thử thách. Những ngày đó có lẽ là những ngày duy nhất mình được sống hết mình với những gì mình có. Một trái tim lành lặn, một nụ cười rạng rỡ, một niềm tin và lòng yêu thương tuyệt đối dành cho những người xung quanh.

Ngày cuối cùng ở bên mọi người, mình đã mong đêm ấy đừng trôi qua

Ai giúp ta, đừng ghét họ.

Ai yêu ta, đừng giận họ.

Ai tin ta, đừng lừa họ.

Rất nhiều lần muốn hỏi, vô tư có khác với vô tâm không? Mình không còn có thể thương người khác, những người mà mình biết cái duy nhất họ cần chỉ là sự chia sẻ, nhiều như ngày xưa. Mình không kiêu ngạo và tự tin, biết là đường cụt nhưng vẫn đâm đầu vào như ngày xưa. Mình, không còn  gạt phăng tất cả mọi quy tắc, sở thích, điều kiện… chỉ vì những điều mình thích như ngày xưa. Mình bảo với anh Sướng, từ lâu rồi em không còn đủ kiên nhẫn đi thong thả hết con đường và nhìn ngắm mọi thứ, không tao nhã pha một ấm trà và nhìn những búp trà Oolong nở bung, không còn cả thú vui uống cafe và nhìn những giọt cafe nhỏ giọt như ngày xưa. Anh bảo, va vấp chỉ làm tâm em không còn tĩnh. Có lẽ vậy.

Mình bảo, mình không tha thứ được cho người đã làm mình đau, nhưng đó lại là người đã từng là cả thế giới của mình. Người mình tôn trọng, ngưỡng mộ, người làm cho nhân sinh quan của mình mở rộng hơn cũng là người đến khi cần mình và im lặng rời đi vào lúc mình cần nhất.  Người duy nhất mình từng thương bằng tất cả giác quan. Sự im lặng đáng sợ đó khiến mình chìm trong hoang mang một thời gian dài.  Tin vào cảm xúc, là một sự mạo hiểm.  Không có gì dễ đổi thay như nó. Trong giây phút này, chất ngất mê luyến, rồi cũng có thể, chỉ trong một cảm nhận mặc nhiên, điều cuồng nhiệt ấy trở thành nhạt nhẽo, vô vị. Cái hạn sử dụng của cảm xúc, là bao lâu? Cái gì gọi là vũ trụ sắp đặt? Cái gì gọi là luật hấp dẫn? Cái gì gọi là nhân quả?

Hà nội những ngày nóng vỡ đầu. Anh, đang trên đường đến với khóa tu anh chờ đợi từ lâu một cách hoan hỉ. Mình thì vẫn thế, thực tế và lý trí hơn xưa.

Giá cuộc đời mình chỉ như đôi cánh chim

Nhẹ nhàng bay đến nơi đâu thì đến

Nắng gió vút lên, mưa tìm nơi nghỉ

Không thảnh thơi dành chỗ cho muộn phiền.
Nhưng cuộc đời vẫn mải trôi triền miên

Có bình yên, rồi cũng nhiều cay đắng

có những khát khao, có những cháy bỏng

Và nhiều điều không mong…

 You must love in such a way that the person you love feels free

18813319_782624255235014_8069291585329017826_n


Leave a comment

Đêm bình yên…

Thật lạ, ngày xưa mình đã nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó mình không viết được gì, chắc sẽ thấy bế tắc lắm.

Anh H lại xóa zalo. Có lẽ đây là lần thứ năm, thứ sáu, hay thứ n..gì đó anh chọn cách ngắt mọi sự kết nối.  Sau tất cả những chuyện đã qua, mình thấy câu chuyện ngày càng ngắn dần, nội dung trong đó cũng không còn gì đặc biệt, ngoài việc đã làm gì, sức khỏe thế nào, một vài người quen đang ra sao, hoặc “complain” điều gì đó trong ngày vừa xảy ra… Mình chẳng biết nữa, thi thoảng mình tự hỏi có phải mình thay đổi hay không? Mình nhớ hôm đó, mình đã ngồi ở ven hồ và khóc như mưa. Đau lòng, thất vọng, cô đơn và tổn thương. Anh có phải là người  mà mình đã từng rất tôn trọng không? Và sau những xước xát đó, mình chấp nhận mọi thứ, để cả hai tiếp tục làm bạn. Và rồi thì sao? Sau lần thứ nhất là lần thứ hai, lần thứ ba…Hóa ra, sau rất nhiều lần hít thật sâu để lấy dũng khí và can đảm, có lẽ ai đó vẫn còn giữ những ngày cũ trong tim. Trái tim, tình cảm và niềm tin của một người không phải là một món hàng, để ai đó có thể cầm lên đặt xuống, đem đi đến chỗ này, đặt để chỗ kia.  Một Thùy An bản lĩnh như anh từng nói ngày đó, có lẽ anh không biết, mấy chữ ấy thôi giúp mình vượt qua nhiều chuyện lắm. Mọi điều tốt đẹp đều có thể xảy ra nếu mình đủ mạnh mẽ và yêu thương. Lần cuối cùng, mình đã hỏi lòng mình, liệu một cái radio sau khi rơi xuống đất, thì âm thanh của nó có còn như những ngày cũ nữa không?

Không, mình biết. Biết vậy, mà lúc đó mình đã nuôi hy vọng rằng mình sẽ là nơi cuối cùng anh ấy quay trở về khi mỏi mệt, là người có thể đợi chờ anh sau tất cả mọi thứ, là một bờ vai anh thực sự cần khi cả thế giới quay lưng với… Nhưng… câu chuyện buồn nào cũng bắt đầu từ một chữ “nhưng” đúng không? Có lẽ đến một lúc nào đó, anh đừng nên đối xử với những người quan tâm anh bằng cách im lặng biến mất, chỉ để tìm kiếm cho mình chút bình tâm

Ốm gần 1 tháng. Có những ngày, chỉ muốn rúc vào lòng chồng mà ngủ, mà thủ thỉ, mà lải nhải những áp lực mà ngày nào mình cũng phải nghe. Anh từng hỏi mình, sao chưa bao giờ thấy mình nhắc đến chuyện tương lai? Anh sẽ ở đâu trong cái viễn cảnh của bản thân mà mình đang xây dựng? Hai đứa mình sẽ làm những gì cùng nhau? Những chuyện mà hai đứa từng nói, thời khắc ra khỏi nhà vào đêm giao thừa, phòng đọc sách ở một ngôi nhà có một cái xích đu cùng một góc vườn nho nhỏ, và những đứa trẻ mang họ mẹ,….Và ngay lúc đó, mình chỉ muốn nói với anh rằng, em muốn sống trọn vẹn ngày hôm nay thôi. Không đơn thuần và mơ mộng, không đợi chờ những sự lãng mạn hoặc một tình yêu vĩ đại của đời người.  Chuyện tương lai, mình không muốn đặt những hi vọng tươi đẹp vào đó…thêm một lần nữa. Đừng tạo thói quen dựa vào ai, bản thân mình mới là điểm tựa tốt nhất. Nói vậy thôi, mình không dám chắc. Chẳng biết từ bao giờ, vào những ngày bên nhau, mình đã quen quay sang nhìn ai đó bên cạnh, rồi mỉm cười. Vì cảm giác mình được đối xử tử tế và được yêu thương… Lần này, mình đã chăm chỉ dọn cho mình một trái tim lành mạnh và lành lặn. Mình nghĩ đã đến lúc mình bắt đầu lại, yêu thương bằng một trái tim trọn vẹn và có cho mình một hạnh phúc riêng. Trong tất cả mọi hành trình, thứ cần mang theo chỉ là một nụ cười và một trái tim rộng mở. Chỉ vậy thôi.

Rất lâu sau này, mình không thích uống cafe nữa. Không phải vì những ám ảnh ngày cũ. Chỉ là vì mình không tìm lại được vị cafe ngày xưa, Vị giác hình như đang bị bào mòn và lãng quên.

Bình yên của mình, lại sắp có thêm một người….Bao lâu rồi mình không về nơi ấy, nhỉ?

 

 

 

 


4 Comments

Những ngày có nắng

Ngày nghỉ….

Mình là đứa dễ thỏa mãn, có lẽ vậy.

Cả ngày hôm qua, cứ cười cười. Mình sốt, mình ngủ như chết, hay ngay cả khi chân tay mệt mỏi đến mức không buồn nhấc lên, thì mình vẫn biết có người ôm mình rồi thủ thỉ trong đêm.  Chỉ nghĩ vẩn vơ thế mà chọc là anh cười rồi vì sợ mình sẽ quên khi về đến nhà. Buổi chiều nắng rực rỡ. Nắng vàng và mây xanh đến mức mình đã nghĩ hôm nay là mồng một Tết.

Ngày hôm đó, kể lại chuyện một năm trước, anh từng hỏi có phải vì tổn thương những người bạn gây nên cho mình sâu sắc đến mức mình không thể bỏ qua? Hay vì thời gian làm cho người ta bớt vơi đi sự bao dung độ lượng, làm cho người ta mất khả năng thứ tha? Hay vì mình đã trưởng thành đến mức không thèm quan tâm chuyện cũ nữa. Anh biết không, ngày đó Maria bảo, đôi khi điều tốt nhất chúng ta có thể làm cho ai đó là đối xử thật tàn nhẫn với họ… Mình đã chờ rất lâu để đến tháng ba, nhưng rồi cuối cùng mình đã hiểu những điều xảy ra ngày đó trước cả thời gian mình mong chờ.

Liệu có nên quay lại không, rằng trong số những con người kia, vẫn còn có người cần đến sự chia sẻ của mình?

Tối hôm qua nhắn cho anh. Ở tuổi này, có lẽ bắt đầu một mối quan hệ, mình thực lòng có mong mỏi rằng nó sẽ vừa vặn với mình, để có thể nghĩ đến những chuyện lâu dài. Nhưng chẳng hiểu sao mình lại e sợ, không muốn cho đi nhiều như lần trước nữa. Mình sợ phải là người bắt đầu một cuộc hội thoại, sợ phải là người nói nhớ thương và cũng sợ là người kết thúc câu chuyện. Là điều gì đã khiến mình luôn tràn ngập cảm giác thiếu an toàn? Mình đã có thể chấp nhận việc con người anh là ai, mình chấp nhận được áp lực mà anh đang mang. Mình chỉ mong, hiện tại là của mình, vậy hãy cho mình con người trọn vẹn.

Lại một câu hỏi, vậy có quá tham lam không?

Cháy lên như những đóa họa này đi, An nhỉ

 

 


3 Comments

Chờ anh mua vé cho hai đứa mình.

 (Viết vào những ngày cảm thấy chỉ có một mình ) 

Những chàng trai vẫn nghiêm túc đứng chờ đợi mua được cặp vé xem “Day of summer”.”Đây không phải là một chuyện tình, mà là câu chuyện về một tình yêu” đã thực sự thu hút rất nhiều cặp tình nhân trẻ chờ đợi và đón xem ngay từ ngày đầu tiên công chiếu tại Việt Nam.

Cô cũng vậy, cô thích xem phim và hay đi xem phim tại rạp vào cuối tuần. Cô luôn đi một mình, hoặc cùng một đám bạn trẻ, chưa ai hỏi vì sao, vì cũng chẳng ai quan tâm khi đã quá quen thuộc với việc cô đi một mình.

Hôm nay, cô cũng xếp hàng, cũng ngóng hàng, đếm người để chờ đợi đến lượt mua vé. Cô giật mình nhận ra, chỉ có duy nhất cô là phái yếu trong hàng dài lặng lẽ chờ đợi. Cô đếm, cô nhìn, rồi cô cừơi. Hạnh phúc hay đau khổ cũng chỉ mình cô biết. Còn 1người nữa thôi sẽ đến lượt cô mua vé, nhưng sao cô lại bước ra? Vì bộ phim không hay? Không phải, vì cô đã chờ đợi rất lâu để được xem câu chuyện tình lãng mạn với 500 ngày yêu thương của chàng lãng tử Tom Hansen cơ mà. Hay cô bận việc đột xuất? Cũng không phải, vì hôm nay cuối tuần. Hay….

Sẽ có nhiều câu hỏi, sẽ có những lựa chọn trả lời được đưa ra, nhưng chỉ mình cô hiểu cô đang đi một mình. Những cặp tình nhân, tay nắm tay hạnh phúc chờ đợi, nhìn cách họ trao nhau nụ cười, chiếc hôn vụng, sao cô thấy đau nhói trái tim mình. Cô chưa bao giờ đi cùng anh đến đây để được gọi là cặp tình nhân như họ.

Bỏ lại sau lưng, không gian tràn ngập yêu thương, cùng bộ phim tình cảm lãng mạn, cô gái bước ra lặng lẽ. Dáng cô nhỏ nhắn, bước đi nhẹ nhàng, ai đó sẽ cảm nhận sự lẻ loi, cô đơn trên gương mặt cô lúc này. Cô sẽ đi đâu nếu như không xem phim nữa? Về nhà, không nên. Đi shopping, không phải sở trường thư giãn của cô. Cafe và những bản nhạc không lời, cô sẽ buồn thêm mất…Và cô cứ bước lang thang trong muôn vàn sự lựa chọn trả lời “Làm gì bây giờ????”

Cô cũng có bạn trai, cô cũng yêu thiết tha, cô cũng có những nụ hôn ngọt ngào và những cái ôm xiết chặt. Nhưng chưa bao giờ cô cùng anh ấy đi xem phim, chứ chưa nói đến cùng xem những bộ phim lãng mạn mà cô thích. Cô chưa được cảm nhận cái hạnh phúc đứng bên ngòai dãy hàng chờ đợi mua vé để cổ vũ người yêu, cái hạnh phúc khi cầm 2 tấm vé và cùng bàn luận về bộ phim sắp xem. Cô vẫn luôn một mình. Xem rồi ngẫm, cô vẫn một mình.

Cô đã chờ đợi bộ phim “Day of summer” cả tháng nay. Bộ phim được đánh giá về tính chân thực với thông điệp tình yêu không phải ông già Noel, nó là một thứ gì đó hiện hữu trên đời và tình yêu đích thực thì chỉ có một. Cô muốn cảm nhận được những dư vị có cả ngọt ngào, đắng cay và cả sự day dứt khôn nguôi khi nghĩ về tình yêu cũng như hạnh phúc sau khi xem xong bộ phim. Nhưng cô còn chưa xem, cô còn đang đợi mua vé xem ngay ngày đầu tiên công chiếu, cảm giác đắng cay, day dứt đã đưa cô về thực tại, kéo cô ra khỏi không gian tràn ngập sự ngọt ngào hạnh phúc để cô kịp nhận ra cô đang lẻ loi.

Anh đang ở đâu? Người cô yêu thương đang ở đâu trong lúc này? Cô chưa bao giờ đề nghị anh hẹn hò, chưa bao giờ cùng anh một lần dạo phố. Từ lúc yêu anh, cô luôn gặp anh trong sự vội vàng, anh hôn cô cũng vội, cái nắm tay chẳng ấm áp, anh cũng chẳng đủ thời gian để anh nói 3 từ “Anh yêu em” như bao chàng lãng tử trong phim cô vẫn xem. Cô luôn tự an ủi, luôn tự động viên anh đang bận, và cô lại chờ cho anh đủ thời gian hẹn hò.

Anh chưa bao giờ cảm nhận sự cô đơn trong cô, anh chưa bao giờ nhìn vào đôi mắt cô để hiểu cô khát khao yêu anh như nào. Anh chưa bao giờ hỏi “Cuối tuần mình đi xem phim nhé” Và anh chưa bao giờ nói” Chờ anh mua vé cho hai đứa mình”.

Cô sẽ vẫn chờ, nếu như không phải cô chợt nhận ra cô luôn chờ một mình.

 


Leave a comment

Cuối tháng 3

Lâu rồi mình không viết. Mình không có cảm hứng để viết, chắc bởi bận làm quá nhiều thứ, vậy thôi

Ngày trước nói chuyện với nhau, mình bảo với Anh mình có lẽ là đứa an phận, không mưu cầu những hạnh phúc to lớn nằm ở cuối con đường, mà gom từng phút giây nhỏ nhặt để làm đầy tim mình. Những ngày này, Anh khiến mình cảm thấy được quan tâm, và yêu thương, bằng những hành động nhỏ, là dắt xe cho mình, kéo ghế cho ngồi khi chóng mặt, là nắm tay đi trên phố và khi qua đường, là nghe tiếng niệm Phật nho nhỏ khi mình mê man sốt….Nhiều quá, chẳng kể nữa. Với mình, thực ra mình chỉ cần nhiêu đó chứ không cần hoa, không cần quà hay những lời đường mật. Đêm đó mình nghĩ, mình sẽ lại yêu thương một cách đơn thuần, không quan tâm đến những điều xung quanh nữa. Mình nghĩ sẽ lại dốc hết để yêu thêm một lần mới, bồng bột và nông nổi như lần đầu. Ngày cùng nhau ở quán Army đi về, mình đã nói với Anh rằng mình không quan tâm đến quá khứ của Anh,  mình sẽ không hỏi Anh đã từng yêu bao nhiêu người dù là nam hay nữ, đã từng đậm sâu từng nào, vì mình cũng có những tình cảm mà mình trân trọng. Nên, mình  tôn trọng Anh theo cách mình muốn được tôn trọng. Nhưng, điều mình cần là phải dứt khoát, là một hiện tại trọn vẹn.

Ngày xưa chia tay B, mình bảo với AQ rằng mình chắc sẽ cần 7 năm để quên những cảm giác ấy, những yêu thương và kỉ niệm của tụi mình trong hơn 7 năm qua, nếu có duyên sẽ gặp lại nhau 7 năm sau. AQ bảo “7 năm nữa, con của em đã 6 tuổi rồi em à”…

Nhưng… như hồi bữa mình nói đó, đối với mình, tình cảm là một sự trao đổi, là mình cho đi sự cư xử tử tế của mình, và mong nhận lại đủ đầy như vậy (mình thậm chí còn không tham lam mong nhiều hơn). Và rồi thì sao… Ngày đó, mình đã cho đi rất nhiều tình cảm để chỉ nhận lại được quá chừng là hời hợt, cả những sự vô tư đến mức vô tâm, cả sự giả dối, im lặng, trốn tránh… Nên, bao nhiêu đó, mình biết có thể người không cố tình đâu, nhưng mình cứ bị tổn thương vậy thôi, bằng cách này hoặc cách khác… Mình đã nghĩ mình không còn đủ sức lực để chữa lành những sự tổn thương đó nữa, mình chỉ còn biết cách lẩn trốn, gói mình vào đâu đó, tránh để người khác không làm mình tổn thương nữa…  Sau ngày về HY đó, mình đã ngây ngốc đứng trước cánh đồng hun hút gió gần nhà. Mình bảo với mình, thứ tình cảm này, sẽ chỉ dành nó cho những người thực sự cần…Mình về đến nhà, nước mắt cứ nhòe nhoẹt. Hóa ra là cảm giác ấy, cảm giác giết đi một cánh bướm vừa bay trong lòng, cảm giác quẳng đi đóa hoa mà mình yêu mến, cảm giác dối lòng…

Đi học GAC về. Mình vẫn chưa có được sự thay đổi như mình kì vọng, mình là ai, mình sẽ trở thành người như thế nào. Nhưng ít ra, mình thấy thay đổi rồi, đủ để mình hiểu ra được điều gì là quan trọng với mình, đủ để mình học được cách cân nhắc đặt niềm tin và mục tiêu của mình vào đâu, đủ để không ngại sự tổn thương . Anh hay bảo mình vô tâm quá, chỉ cười, trong khi còn bao nhiêu chuyện đau đầu. Chuyện gì qua thì để nó qua đi, đừng cố quay về những ngày cũ, bát nước hất đi rồi không thu lại được, tên bắn đi rồi không thu lại được, lời nói ra rồi không thu lại được, tổn thương rồi cũng không lành lại được…Mình, chỉ gạt bỏ nó sang một bên mà kiên trì cố gắng thôi, phải không

Anh bảo, sau một khoảng thời gian khủng hoảng nhưng cứ cố tỏ ra mạnh mẽ, mình nên nhận ra rằng mình hóa ra vẫn là một đứa bánh bèo, yếu đuối và cần ai đó ở cạnh bên. Anh bảo mình có vẻ ngược với mấy đứa con gái , sao chỉ thích mấy trò của con trai. Không trang sức, không điệu đà, thích mấy thứ đồ uống đắng ngắt,  Mình chẳng thấy vậy, mình mỏng manh hơn mình nghĩ, mình chỉ cố ra vẻ bất cần thôi. Mình vẫn con gái lắm, vẫn cần được chở che mà…

Hôm trước anh ấy gọi. Phone call, chứ không như mọi lần. Anh có hỏi mình sau khi biết tình trạng của mình, mình đã cảm thấy như thế nào?. Mình kể là mình chỉ im lặng, ra góc nào đó ngồi khoảng 2 hay 3 tiếng gì đó, rồi sau đó mình nghĩ về việc mình cần làm tiếp theo. Bình tĩnh thực hiện đủ những hướng dẫn của Bác sĩ.  Mình có bảo với anh, rằng em bây giờ, chẳng còn giận được ai cả. Kể cả anh.

Hết tháng 3. Thương một ai đó, là từ lúc đó, bầu trời của mình lúc nào cũng rực rỡ như vậy, phải không?


Leave a comment

Đêm nhớ anh

Tĩnh lặng và dịu dàng

Khát khao có anh trong vòng tay xiết

Hà nội  có anh và em

Rồi mai thế nào em có biết

Đêm ra sao

Đừng nói xa em khi mai này Hà nội chẳng có đêm

Hoa sữa chẳng tì vai em nữa

Và bằng lăng tím không ngủ yên trong giỏ

Những vòng xe.

Đường dài

Hoang vắng

Ai vừa qua đây. Đường phố cũ

CHợt nhớ tới

Dáng người xưa

Cùng bước dưới trời mưa

Trao chuyện lòng….


Leave a comment

Lung tung ngày Va lung tung

H bảo, dạo này mình lười viết quá. Ừ, vì mình bảo mình có việc phải làm. Và thời gian đáng nhẽ dành cho việc viết một cái gì đó như ngày xưa, mình đi ngủ 🙂

Lại muốn viết lung tung. Hôm nay, i một bạn trên một group nào đó tình cờ nhắc về chuyện ngày xưa. Chuyện ông Hùng, ông Trọng, chuyện Anh, Thùy An lừa đảo, mình đã ngồi cười. Mình bảo với bạn ấy, mỗi người có quyền lựa chọn thông tin mà họ muốn nghe. Những ngày đó, mình đã mất lòng tin vào cái gọi là “cảm ơn”, mình mất lòng tin vào chuyện người tốt thật sự sẽ được đền đáp. Người mình tin, lừa dối mình. Người mình thương, im lăng với mình. Người mình thật lòng quan tâm, miệt thị mình. Những ngày đó, mình tưởng rằng, điều đơn giản nhất là quay lưng với người đã giúp mình khi họ gặp khó khăn. Đơn giản thế, mà mình không làm được.

Anh H bảo, đôi khi điều tốt nhất chúng ta có thể làm cho ai đó là đối xử thật tàn nhẫn với họ…Thế gian mà, không có gì bằng kẻ biết tự tạo ra niềm vui và hạnh phúc ra mình, thôi thì cứ vui lên mà sống, anh nhỉ

Mấy hôm nay mình xem hai bộ phim là “Only you” và “Mood of the day”. Cả hai đều kể về những cô gái với những tình yêu bình yên trong một thời gian dài, hẳn là đã mệt mỏi nhưng không đủ động lực để buông bỏ, rồi vô tình gặp một ai đó trong một ngày bất bình thường. Chuỗi phim cũng đơn giản là phải lòng, day dứt, đủ mạnh mẽ nói lời chia tay, và gặp lại người đó. Hóa ra là trong lòng ai cũng có một quả bom nổ chậm cả. Quan trọng là vào lúc nào nó sẽ nổ, vậy thôi. Mình có tự hỏi lòng, nếu người đó là mình, thì sẽ thế nào. Liệu mình có kết hôn chỉ vì phải kết hôn, hay là học cách buông bỏ để giải thoát cho bản thân?  Câu trả lời sẽ đến vào khoảnh khắc nào đó, khi mình sẵn sàng. Mình nghĩ vậy…

 

Ngày Valentine. Lại đi, về với bình yên của mình. Rồi một lúc nào đó, nghĩ về những người mình thương, là Bảo, là Anh, là anh Còi, là bố mẹ, em Cá. Cho yêu thương sẽ nhận được yêu thương! Mình tin vậy